(HN) - (TP.HCM)
RSS
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Có phải tớ đang rất ích kỉ không khi nói rất nhiều về chàng trai của ấy? Cái gì đã qua, hãy cho nó bình yên trôi về phía bên trái của chiếc đồng hồ thời gian ấy nhé.

Gửi ấy – người con gái mà anh ấy đang yêu nhất!
Ấy à, đã trải qua một cuộc tình, dù là kẻ bị bỏ rơi hay người tự mình tước bỏ đi quyền được hạnh phúc, thì ai cũng tự ôm lấy cho mình những vết thương lòng nhức nhối. Mang một trái tim không còn nguyên vẹn như những xúc cảm ban đầu, một trái tim có phần méo mó vì tổn thương để đến với ấy…
Tớ xin lỗi vì là người đã gây ra những đớn đau ấy cho người con trai mà ấy yêu. Nhưng thực lòng tớ rất mong, hạnh phúc của anh ấy khi ở cạnh ấy, vẫn là một điều trọn vẹn.
Người con trai mà tớ đã từng yêu…
Anh ấy đã từng là của tớ. “Đã từng” thôi ấy nhé! Quá khứ khép lại quá lâu rồi, tớ chẳng muốn xới tung nó lên để tự chuốc cho mình thêm những dằn vặt một lần nào nữa… Ấy chính là người con gái của cuộc đời anh trong hiện tại. Trân trọng nó, giữ thật chặt tay anh và đừng bao giờ buông ra nhé…
Đừng để những vết thương ngày xưa thêm một lần hở miệng. Người không thể đi đến cuối con đường cùng anh là tớ, nhưng tớ tin ấy sẽ làm được điều đó, cô gái đang yêu anh ấy rất nhiều ạ!
Người con trai ấy đang yêu…
Ấy sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì anh chứ? Ấy sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi không đáng để luôn giữ anh ở cạnh chứ? Ấy sẵn sàng khóc hộ cho nỗi đau của anh ấy và buồn chung những nỗi xa xót của cõi lòng anh? Ấy có sẵn sàng đặt nụ cười của mình phía sau lưng hạnh phúc của anh?...
Viết cho người đến sau… 1
Nếu câu trả lời là có…
Ấy  hãy đừng đưa những ngày cũ đã qua để cứa vào lòng anh ấy…
Đừng nhắc về tớ như một cái cớ để đay nghiến tâm trí anh…
Đừng mang ích kỉ của mình ra ghen tị với những thứ đã thuộc về ngày hôm qua…
Đừng tự xát muối tim mình và làm chua xót trái tim người con trai ấy yêu về những điều đã chẳng còn tồn tại…

Nhìn về hôm nay và trông về ngày mai, ấy đang có trong tay mình hạnh phúc, ấy biết không?
Người con trai đang yêu ấy…
Tớ không dám chắc rằng mình đã quá hiểu anh ấy, nhưng tớ tin rằng sẽ có những điều thân thuộc vẫn khó có thể đổi thay.
Đừng buộc anh ấy phải thay đổi những thói quen khi đã ở cạnh tớ, thời gian trôi qua, ấy sẽ chính là thói quen của anh ấy mà chẳng ai xóa bỏ được.
Đừng khóc khi anh ấy hát những bài nhạc cũ, anh ấy chẳng nhớ về tớ nữa đâu, chỉ là anh ấy đang nhắc mình về những gì đã có để trân trọng những phút giây hiện tại đang ở cạnh ấy mà thôi.
Đừng dỗi, khi vô tình tên tớ được anh ấy nói về, một cái tên từng gắn liền cả một phần đời trong quá khứ, sẽ chẳng dễ dàng để quên, đúng không ấy? Anh ấy chẳng có ý gì đâu, chỉ là buột miệng thế thôi mà. Giữa anh và tớ, tình yêu đã không còn nữa.
Viết cho người đến sau… 2
Có phải tớ đang rất ích kỉ không khi đang nói rất nhiều về chàng trai của ấy? Cái gì đã qua, hãy cho nó bình yên trôi về phía bên trái của chiếc đồng hồ thời gian ấy nhé. Tớ sẽ rất đau lòng, nếu tớ là vật cản cho hạnh phúc của ấy… Cứ để quá khứ ngủ yên, với vẹn nguyên những gì nó đã có!
Người con trai mà chúng ta cùng yêu…
Chàng trai chúng ta lựa chọn để dựa vào xứng đáng được yêu thương rất nhiều, đúng không ấy? Chàng trai ấy đang yêu có thể đã khác nhiều với chàng trai tớ đã yêu, nhưng không có nghĩa là anh ấy đã quen với nỗi đau mà sẽ dễ dàng chấp nhận thêm những lần thương tổn sau nữa. Vậy nên, hãy cố gắng để anh ấy không bao giờ thấy mình được yêu ít hơn hôm qua, dù chỉ là một chút thôi, ấy nhé!
Dù là người đến trước, nhưng tớ mãi không phải người cuối cùng. Kẻ đứng sau hạnh phúc này, thực lòng chúc phúc cho ấy!
 Đỗ Huy Toàn

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...

Người ta thích ôm từ phía sau để cảm nhận hơi ấm từ phía trước và
vì nghe nhịp tim của một ai đó rõ hơn...
Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...
Là để cảm nhận sự to lớn, sự che chở từ một ai đó ở phía trước...
Là để cảm nhận sự ấm áp, sự bình yên sau những ngày mệt nhọc và chờ đợi...
Là để cảm nhận nhịp đập của trái tim người phía trước một cách rõ ràng và sâu lắng hơn, nhịp đập của sự khoắc khoải, quan tâm, lo lắng, yêu thương...
Và để một ai đó ở phía trước biết rằng ở phía sau mình vẫn có một vòng tay ấm áp đang chờ đợi để được ta che chở, quan tâm. Dù phía trước mặt mình có là những đám sương mờ tịt vây kín và ta sẽ không còn nhận ra đâu là lối đi đúng đắn nữa thì chỉ cần biết ở phía sau vẫn còn có một vòng tay để giữ chặt, truyền cho ta nghị lực và sự mạnh mẽ để vươn lên và tìm được đúng hướng của mình...
Đã từ lâu em vẫn có sở thích ôm một ai đó từ phía sau, đơn giản bởi vì sau cái ôm đó, một ai đó ở phía trước sẽ quay người lại để ôm em vào lòng thật chặt.... 
 Hãy giữ em bằng một vòng tay quanh người em... anh nhé. Chỉ là một cái ôm đằng sau rất nhẹ mà thôi
Hãy ôm em từ phía sau thật chặt nhé! 1
Đừng ôm em từ phía trước...
Bởi em sẽ phải tựa đầu vào ngực anh và nghe tiếng tim anh thổn thức, em không muốn mình vỡ oà theo những nhịp tim đó... nhất là khi em nghe chúng đã sai nhịp...
Bởi em sẽ không thể nắm tay anh thật chặt thay vì vòng tay qua đôi vai rộng lớn của anh. Chưa bao giờ em ôm chúng trọn vẹn được cả.
Bởi đôi khi em sẽ khóc mà không muốn anh biết, chỉ vì em hay khóc vậy thôi. Nhưng mà nước mắt rơi vào áo anh thì làm sao mà giấu được nữa?
Bởi vì em không muốn chúng ta mãi nhìn vào nhau...
Điều quan trọng nhất là em cảm giác chông chênh khi ta ôm nhau như thế, vì anh cao hơn em mà, và em thì cứ phải nhón chân mãi để bằng anh được đấy thôi!
Hãy ôm em từ phía sau thật chặt nhé! 2
Nên hãy cứ ôm em từ phía sau..
Cho em biết em có một chỗ dựa, em có một "vòng tròn" quanh mình không có điểm bắt đầu và kết thúc...
Cho em nắm tay anh thật chặt để tin rằng chỉ cần nhỏ bé thế cũng đã là trọn vẹn!
Cho em khóc thoải mái mà không sợ ướt vai áo anh, để em sẽ lại hạnh phúc khi anh nhìn em, vì em có anh.
Cho em thấy con đường em đi sẽ luôn có anh dõi mắt nhìn theo, người bạn đồng hành của em.
Lúc này thì em cảm giác vững chãi lắm rồi, vì chả việc gì phải nhón chân để bằng anh nữa.
Em cứ là em, vậy đủ rồi anh nhỉ?
Thế nên, chỉ là một cái ôm phía sau rất nhẹ... anh nhé
Và nếu như mai này chúng ta có xa nhau, thì em cũng sẽ ko buồn đâu, bởi vì anh sẽ ôm cô ấy từ phía trước phải không anh?
Đỗ Huy Toàn

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Khát khao được yêu thương chăm sóc, nhưng nữ giới luôn lo sợ mất những gì mình đang có. Dù cho đang sống hạnh phúc, trong lòng họ luôn âm ỉ một nỗi hoài nghi, bất an.

Chính những đặc thù về tâm sinh lý của giới nữ làm nên sự khác biệt giữa thái độ và hành vi của con trai và con gái trong tình yêu.

Đối với phái mạnh, khi được một cô gái nhận lời yêu hoặc làm vợ thì não của họ có xu hướng suy nghĩ rằng mình đang "có" người phụ nữ ấy. Tuy nhiên nữ giới thì khác, luôn khao khát được yêu thương nhưng vì là phái yếu nên tận sâu trong tâm hồn họ luôn sợ bị người khác lấy mất cái mà mình đang có. Từ đó họ luôn tỏ ra hoài nghi và đa sầu đa cảm.


Ảnh minh họa: XL.

Có một chàng trai tâm sự rằng, từ lúc yêu nhau, đa phần rắc rối trong chuyện tình cảm là do người bạn gái gây ra. Anh cảm thấy mệt mỏi vì những lần nàng giận hờn vô cớ, rồi cáu gắt, ghen tuông khi bạn trai quan tâm xã giao đến một cô gái nào đó.

Theo lý giải của chuyên gia tâm lý trên trang Your Tango, nếu nói một cách hình tượng rằng tim đàn ông có nhiều ngăn thì tình yêu cũng được họ đặt vào một ngăn mà thôi. Với đàn ông, tình yêu cũng quan trọng nhưng không phải là tất cả. Còn với phụ nữ thì khác. Tim họ dường như chỉ có một ngăn và ngăn đó dành trọn cho tình yêu. Vì thế yêu là tất cả với người phụ nữ, mất tình yêu dường như mất cả trái tim.

Chính vì não trạng ấy mà trong đầu con gái luôn đặt ra hàng loạt câu hỏi hoài nghi "Anh ấy có còn yêu mình không?", "Liệu mình có đang bị lường gạt?". Và chỉ cần thấy ánh mắt anh ta quan tâm đến một cô gái nào đó, thậm chí không xinh đẹp bằng mình, thì cảm giác hoài nghi, bất an lại trỗi dậy khiến người con gái căng thẳng, nổi đóa lên cho đến khi giải tỏa được mới thôi.

Một số tình huống tâm lý con gái khi yêu:


- Bỗng dưng giận hờn, buồn bã, tỏ thái độ lạnh nhạt với người yêu. Tuy nhiên nếu bạn trai không quan tâm hoặc lạnh nhạt thì nàng lại không vui.

- Thường tự ti rằng "Dạo này trông em béo quá nhỉ", "Em chẳng xinh đẹp như cô ấy". Có khi lại tự đề cao mình một cách thái quá rằng "Anh tưởng anh hay lắm sao. Được làm người yêu của em là một điều may mắn cho anh lắm rồi".

- Lúc nào cũng muốn bạn trai lặp lại những lời yêu thương đại loại như "Anh yêu em", "Anh thề trong lòng anh chỉ có em"...

- Đối với nàng, khi gặp nhau chỉ cần bạn trai lơ đễnh, buồn bã hoặc im lặng thì cô ấy lại buồn rầu vì nghĩ rằng người yêu đang chán mình.

- Hay đưa chuyện chia tay ra hù dọa. Khi yêu, con gái thường có cảm giác sợ mất  nhưng lại hay đem chuyện chia tay ra để thử lòng bạn trai. Thực chất thì trong lòng nàng không muốn kết cục như vậy.

- Chỉ cần bạn trai đưa mắt nhìn hoặc quan tâm đến một cô gái nào đó thì nàng lại nghĩ rằng chàng đang "ngoại tình trong tư tưởng", hoặc "mình không còn là duy nhất trong trái tim anh nữa".

Xét cho cùng, những suy nghĩ và hành vi trên của phái đẹp đều xuất phát từ mong muốn được người yêu quan tâm, để ý đến mình hơn mà thôi.

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Có lúc anh hờn giận “sao em không thích nghe anh hát nhỉ?”. Ngốc lắm gấu của em ạ! Em thích nghe giọng nói của anh hơn, cái giọng trầm trầm, ồm ồm lúc nào cũng gọi em là béo.

Anh là người thích hôn,
 
Anh hay hôn vào môi em lúc em hờn giận, hay hôn vào mắt em lúc em khóc tu tu kêu “bụi bay vào mắt em rồi”, hôn vào tay em nói “sao giống kiểu tay của mẹ anh thế, ngắn củn!”.
 
Anh là người thích ôm,
 
Anh hay bất ngờ ôm em từ phía sau lúc em mải mê bếp núc. Anh hay tự dưng ôm từ phía trước thật chặt làm em không thở được, thì thầm những lời yêu thương.
 
Anh rất buồn cười nhé! Mỗi lần bị em dọa ma, anh hay xấu hổ vì trót sợ nên cù em cười như nắc nẻ. 
 
Em thích áp má vào má anh vì rất ấm. Em thích hôn môi anh thật lâu vì rất ấm. Em thích nắm tay anh thật lâu cũng vì rất ấm. 
 
Em thích cả những lúc chúng mình đi song song, không nói câu nào mà chỉ nhìn nhau cười bằng mắt. 
 
Có lúc anh hờn giận “sao em không thích nghe anh hát nhỉ?”. Ngốc lắm gấu của em ạ! Em thích nghe giọng nói của anh hơn, cái giọng trầm trầm, ồm ồm lúc nào cũng gọi em là béo.
 
Vì em nghiện anh mất rồi 1
 
Anh có mùi thơm mà lúc nào ôm anh em cũng muốn hít hà. Người ta bảo rằng, mỗi người có mùi riêng biệt mà chỉ khi yêu nhau mới cảm nhận được. Phải chăng là thế?
 
Anh hay đi tất của mình cho em và bảo “càng rộng càng ấm”. Anh hay sấy tóc ướt cho em và bảo “tóc dài tóc yêu”.
 
Không biết đã bao lần anh chở em qua những con phố lạnh, đón những giọt mưa bay phả nhẹ vào tai và em ôm anh chặt như thế. Em yêu mỗi lần anh dang rộng vòng tay cho em chui vào đó khi gió lạnh về.
 
Em đã không còn đếm thời gian bên anh giống như đếm những giọt mưa rơi mãi ngoài cửa sổ. Em đã không còn đếm những yêu thương trong tâm hồn vì làm sao đếm nổi anh ơi.
 
Gấu béo ạ, hình như em nghiện anh mất rồi!
 
 
 
 
 

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Trong cuộc đời mỗi con người là vô số sự lựa chọn. Cũng như lựa chọn một lá cỏ, nếu con biết bằng lòng và không mãi tìm kiếm hẳn đã có được một lá cỏ hoàn hảo hơn rồi.

Cuộc đời là những sự chọn lựa và tìm kiếm nhưng đừng mãi đi tìm sự hoàn hảo. Một lần tham gia một lớp học ngoại khóa, tôi đã được nghe câu chuyện về “lá cỏ hoàn hảo”. Câu chuyện ấy đã làm tôi thay đổi rất nhiều trong cách suy nghĩ. Câu chuyện ấy thế này: “Có một cậu sinh viên và một người Thầy lớn tuổi đang trao đổi với nhau về sự hoàn hảo.
 
Chàng thanh niên với sức khỏe và lòng nhiệt huyết luôn muốn đi tìm cho mình mọi sự hoàn hảo. Người Thầy đã chú ý lắng nghe và thấu hiểu cậu sinh viên. Với bao nhiêu năm sống và hiểu biết bao chuyện xảy ra, ông nhẹ nhàng nói với cậu sinh viên:
 
- Tôi có thể đề nghị cậu làm một việc không, con trai?
 
- Dạ. Cháu rất sắn lòng.
 
- Phía trước mặt chúng ta là sân cỏ. Cậu có thể ngắt cho tôi một lá cỏ mà cậu cho là đẹp nhất và hoàn hảo nhất không? Với điều kiện cậu chỉ được đi thẳng về phía trước và chọn, không được bước lùi lại.
 
Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo 1
 
Cậu thanh niên đứng dậy và bắt đầu tìm kiếm. Bước bước chân đầu tiên vào sân cỏ, cậu nhìn xuống chân và thấy một lá cỏ thật xanh mướt, cậu toan đưa tay định ngắt lá cỏ. Nhưng…cậu phóng tầm mắt lên phía trước, toàn một màu xanh ngắt và những lá cỏ đẹp hơn. 
 
Cậu thanh niên bắt đầu bước tiếp bước chân thứ 2…rồi bước chân thứ 3…nhưng cũng như những lần trước, khi định ngắt những lá cỏ dưới chân, cậu lại thấy những lá khác phía trước…
 
…Cứ thế…
 
…Cứ thế…
 
Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo 2
 
Cậu rảo bước, tìm kiếm…tìm một lá cỏ thật hoàn hảo. Nhưng…cậu có biết đâu, mãi mê tìm kiếm, cậu đã đi đến phía bên kia khoảng sân. Ở bước chân cuối cùng ấy, với một khoảng cỏ nhỏ nhoi trước mặt, cậu đành ngắt một lá cỏ đẹp nhất trong đó và trở lại nơi người thầy. Mặt cậu không còn hào hứng như lúc đầu, có lẽ cậu đã hiểu ý nghĩa công việc cậu vừa làm. Lặng lẽ đến bên người Thầy, cậu đưa ra lá cỏ. Cầm lá cỏ trên tay, người Thầy mỉm cười hiền hòa bảo cậu ngồi xuống và nhẹ nhàng:
 
Thế đấy con trai. Trong cuộc đời mỗi con người là vô số sự lựa chọn. Cũng như lựa chọn một lá cỏ, nếu con biết bằng lòng và không mãi tìm kiếm hẳn con đã có được một lá cỏ hoàn hảo hơn rồi. Con người cũng vậy, họ luôn để cơ hội qua đi rồi mới bắt đầu nuối tiếc. Hãy suy nghĩ về câu chuyện ngày hôm nay, con trai nhé!”.
 
Thật ra, Luôn có sự hoàn hảo. Chỉ là bản thân mỗi người không tự bằng lòng với sự hoàn hảo ấy. Chợt nhớ đã nghe đâu đó: “đừng để đến khi vụt mất rồi mới vội quay lưng tìm kiếm”.
 
 
 

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Kí ức của tôi về bài văn đầu tiên tôi tả về người tôi yêu nhất hồi còn lớp một "Bố em ban ngày làm việc vất vưởng, ban đêm bố em còn đi đánh tủm. Em thương bố em lắm"

Không phải là một anh hùng hay diễn viên nổi tiếng nào cả, ông chỉ là người đàn ông bình thường với cuộc đời bình thường như bao người khác...
 
Tôi cũng chỉ nhớ mang máng có ai đã từng nói "ngước nhìn cửa sổ xe bus làm người ta nghĩ đến chuyện đời nhiều hơn". 
 
Đối với một người thường đi lại bằng phương tiện ấy thì điều đó luôn đúng dù trong bất kể hoàn cảnh nào. Hôm nay cửa sổ xe bus làm tôi nhớ nhiều đến người ấy... Người đáng lẽ ra sẽ chẳng bao giờ có thể xa tôi nhưng lại bỏ đi không một lời từ biệt. Người đáng lẽ ra tôi sẽ phải trả rất nhiều cái nợ ân tình mà người ấy đã dành cho tôi trong suốt cả kí ức của cuộc đời. Trên xe bus, tôi bỗng nhiên nhớ lại nhiều kí ức: vui vẻ và u sầu....
 
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của ông- Người cha vĩ đại nhất trên đời. Người cha đó chưa từng nhỏ một giọt lệ rơi mà sao cô thấy khóe mắt ông còn ướt.
 
Kí ức của tôi về bài văn đầu tiên tôi tả về người tôi yêu nhất hồi còn lớp một "Bố em ban ngày làm việc vất vưởng, ban đêm bố em còn đi đánh tủm. Em thương bố em lắm". Ông đọc xong, cười sằng sặc hôn lấy hôn để đứa con gái. Con bé ngây thơ viết còn sai chính tả- Vất vưởng của bé là vất vả, còn đánh tủm là đi đánh bài, thế mà không cần lời giải thích nào ông vẫn hiểu.
 
Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi 1
Kí ức của tôi về những mùa đông rét buốt, người đàn ông xoa tay cho tôi trong chăn, mùa đông lạnh, tay tôi còn lạnh hơn, ông cứ xoa cho ấm lại rồi dịu dàng nói:” Tay con sao lạnh thế, nhớ đeo thêm bao tay". 
Kí ức lại về những lần tôi bệnh, ông khám cho tôi, bắt tôi uống thuốc, thuốc đắng tôi không uống, mếu máo khóc. Ông dỗ dành:” Uống đi, bố có kẹo cho con ngậm này, uống ực một phát là hết đắng ngay, nếu đắng thì ngậm kẹo hết đắng”.
 
Nhớ những lần tôi đi học thêm, ông luôn chở tôi đi, đón tôi về bất kể nắng mưa. Học thêm không có thời gian về nhà, ông toàn chở tôi đi ăn. Nhớ có lần, gọi cho tôi ăn nửa con gà, tôi đưa cho ông cái đùi, ông lắc đầu nói: “Con ăn đi, ăn cho khoẻ mà còn học tiếp. Bố còn để bụng về ăn với mẹ”. Tôi biết ông yêu mẹ lắm và cũng yêu tôi vô cùng tận.
 
Thương tôi là thế, nhưng ông cũng là người nghiêm khắc. Và cũng chỉ đánh tôi hai lần trong suốt cuộc đời ông:
 
Lần đầu tiên do ham chơi điện tử bị ông bắt gặp, quất cho hai roi rồi bắt úp mặt vào tường không cho ăn cơm. Nói thế thôi nhưng ông vẫn để phần cơm cho tôi và không quên nhắc mẹ lấy dầu xoa cho tôi.
 
Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi 2
 
 
Ngày ông mất, tôi cũng không được cho hay. Mọi người nói bố tôi đang ở bệnh viện sức khỏe yếu, còn tôi cứ lạy trời lạy phật giúp bố qua khỏi, nếu cho tôi giảm chục năm tuổi thọ tôi cũng cam lòng mà trời không nghe, không ai nghe lời tôi nói cả. Tôi khóc nhiều vì ông thật độc ác, bỏ tôi đi khi tôi chưa làm gì được cho ông. Nếu ông còn sống thì bây giờ sẽ hạnh phúc hơn không?
 
Tôi muốn ông quay lại, ngay lúc này, ngay bây giờ để nghe tôi kể chuyện, chuyện trên lớp, ở trường hay những điều tôi thường giấu.
 
Tôi muốn ông quay lại để khi đi lên xe bus, khi chỉ còn một chiếc ghế, tôi sẽ mời ông ngồi còn tôi sẽ rất vui vẻ mà được đứng.
 
Tôi muốn ông quay lại để thưởng thức tài nấu ăn của tôi. Con gái bố đã hết vụng rồi còn biết nấu ăn nữa đấy. Chắc lúc ấy ông sẽ vui lắm lắm.
 
Tôi muốn ông quay lại để tôi được đấm bóp, được nhổ tóc bạc cho. Chẳng phải bố vẫn thích thú gọi con để nhổ tóc bạc cho bố hay sao?
 
Tôi muốn ông quay lại để gom hết tiền lì xì tết cho ông đánh bài. Bố vẫn nhớ luôn trả tiền lãi cho con khi bố đánh thắng và tặng con vài cái bánh cốm khi con ngồi bên đúng không?
 
Tôi muốn ông quay lại để được nhường đồ ăn ngon nhất cho ông, để mua đồ cho ông mặc, để được ông chở đi chơi sau mỗi cuối tuần...
 
Và tôi muốn ông quay lại để được tự hào thốt lên: Vâng, đây là bố tôi đấy, người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời, người luôn dành cả cuộc đời để cho chúng tôi!
 
Điều cuối cùng khi ông quay lại, tôi sẽ nói với ông rằng: Bố ơi, con yêu bố nhất ♥
 

"Thì sao nào, em sẽ chịu khổ cùng anh chứ sao!"

 Anh bảo: “Yêu anh, em sẽ khổ lắm đấy, thật 100%”.
 
Anh bảo: “Yêu anh, em sẽ không được như các cô gái đâu, anh thề”…
 
Anh bảo…
 
Nhiều lắm… yêu anh, thế này, thế nọ.
 
Yêu anh, em sẽ chẳng được hạnh phúc đâu, yêu anh, em sẽ chịu nhiều thiệt thòi.
 
Vậy mà, em cứ cương quyết yêu anh đấy làm sao nào?
 
Anh khô khan, anh lúc nào cũng chỉ biết đến máy móc, biết đến những kí tự, mã hóa dài ngoằng, yêu anh, em sẽ dính suốt đời với chúng đôi khi là phải nhường anh cho chúng. À không, phải là làm bạn với chúng chứ? Ghét chúng, chắc anh ghét luôn cả em mất, anh yêu công việc như chính bản thân mình vậy!
 
Anh đã yêu, từng yêu… Tình đầu lãng mạn khó quên… 
 
Mối tình đầu sâu sắc và nhiều kỉ niệm nhưng tình yêu sinh viên không bền như anh nghĩ, hai người chia tay trong im lặng và níu kéo mệt mỏi chị rời xa anh, anh buông tay vì không muốn chị phải khổ. Anh kể cho em nghe về chị ấy, rất nhiều, rất nhiều vẫn là cái cảm giác nhói đau lên từng hồi của một thứ gần như đã khắc sâu vào tâm trí khó phai …
 
“Yêu anh, em sẽ khổ lắm đấy!” 1
Anh không thích bộc lộ cảm xúc, em biết anh vẫn cố giấu mình sau cái vẻ bề ngoài lạnh lùng, ít nói và đôi khi là khó chịu với chính mình, nhưng có ai biết sau cái vỏ bọc cứng như thép ấy là một con người sống tình cảm nhiều hơn là lý trí, anh đâu chỉ biết nhăn nhó, khô khan, anh cũng biết cười, lạc quan và yêu đời… Em biết, em biết chứ. Vì thế mà em chẳng thấy hối hận với quyết định của mình!
 
Anh đâu phải sống cho bản thân mình anh còn sống cho nhiều người nữa, anh còn có mẹ, có em, có gia đình sau lưng. Anh là trụ cột của gia đình đấy! Yêu anh, em chấp nhận gánh vác cùng anh không? Anh bảo yêu nhau thì dễ nhưng lấy nhau còn là do duyên số, anh bảo em yêu anh được bao lâu, em dám chịu khổ cùng anh không? Dám đi cùng anh đến cuối cùng không?
 
Em ngang bướng nói rằng: “Sao không dám, em chẳng sợ!".
 
Vì em biết dù có thế nào đi nữa, vẫn có anh ở đây, rất gần em, bên cạnh em, che chở cho em, mọi lúc mọi nơi, cho dù anh đang bù đầu với những con số thì sau đó em vẫn sẽ nhận được những lời nhắc nhở ân cần “Ăn uống đúng giờ nhé em” “Ngày mai trời lạnh, khoác thêm áo ấm nghe chưa” “Đừng thức khuya nữa, ngủ sớm đi em” “Học bài đi, thi cử cho tốt đấy”… Em biết anh luôn bên em, nắm tay em, và nói “Đừng sợ, có anh đây!”
 
Em bảo con gái bây giờ tính toán lắm, không có lợi là người ta không yêu đâu!
 
Anh hỏi: “Yêu anh, em có lợi gì nào?”
 
Anh ngốc thật, nếu em nói cho anh điều đó thì còn đâu là bí mật của con gái nữa, những thứ đó em chỉ muốn giữ cho riêng mình, giữ trong trái tim em và rồi đến một lúc nào đó, hiểu em anh sẽ biết tại sao. “Yêu anh, vì em muốn chịu khổ muốn cùng anh san sẻ những khó khăn mà thôi ”…
 
Anh bảo: “Yêu anh, em sẽ khổ lắm đấy?...”
 
Thì sao nào, em sẽ chịu khổ cùng anh chứ sao?
Đỗ Huy Toàn